Vừa nói chuyện, Giang Trần vừa cầm lấy vá gỗ và bát gốm múc ra hai vá. Lớp đậu hoa mới hơi đông lại nằm gọn trong bát, khẽ rung rinh.
Giang Trần cầm đũa lên nếm thử một miếng trước.
Hương đậu nồng nàn quyện cùng cảm giác mềm mịn tan nơi đầu lưỡi, chỉ tiếc là hơi nhạt nhẽo vô vị.
Chỉ riêng độ mềm mịn này thôi đã là thứ mà đa số bách tính bình thường cả đời khó lòng được thưởng thức, hèn chi Giang Hữu Lâm lại khen ngon.




